Email: trithuctrevigiaoduc@gmail.com
Hotline: 0988.968.037
Facebook
Đăng ký
Phương pháp dạy và học
106 Làm thế nào để học sinh không mắc “bệnh vô cảm”?

Tên sản phẩm

: 106 Làm thế nào để học sinh không mắc “bệnh vô cảm”?

Tác giả

: Nguyễn Ngọc Thùy An

Tên đơn vị

: TP. Hồ Chí Minh

Số lượt bình chọn

: 0

Giới thiệu về sản phẩm

:

bình chọn
Mã xác nhận: Đổi mã
Chi tiết sản phẩm
Thời gian qua, báo chí liên tục đưa tin về cách cư xử chưa đẹp của thế hệ trẻ. Tôi thật sự cảm thấy đau. Tôi nhận thấy tôi dạy các em về đạo đức nhiều nhưng những điều đó có thật sự thẩm thấu vào lòng các em? Chắc là có nhưng chưa đủ. Điều đó dẫn đến một thế hệ trẻ chỉ biết xem mình là quan trọng nhất. Chỉ cần một lần bạn đi chậm lại quan sát giờ về của các em học sinh. Bạn sẽ rất dễ dàng bắt gặp hình ảnh những đứa trẻ nhận được rất nhiều tình yêu thương, sự quan tâm, chăm sóc của người thân. Chắc sẽ rất khó để tìm được hình ảnh một đứa trẻ gặp ba mẹ mình sẽ hỏi ngay rằng  “Hôm nay, mẹ đi làm về có mệt không?” hay “Sao hôm nay con thấy mẹ buồn vậy?”. Các em chỉ hỏi rằng “Hôm nay, con muốn ăn.....con muốn...con muốn...” . Những câu nói đơn giản ấy thôi nhưng nhìn sâu xa vấn đề tôi nghĩ rằng mình cần giúp các em hiểu rằng “ Các em đang rất hạnh phúc vì các em đã nhận được nhiều tình yêu thương, sự quan tâm của gia đình và xã hội nhưng các em cũng cần biết quan tâm, chia sẻ những điều tốt đẹp ấy với những người xung quanh.”

Tôi cũng rất lo lắng liệu mình nói những điều đó với các em có quá cao siêu nhưng tôi đã rưng rưng nước mắt vì hạnh phúc khi học trò tôi ngồi lặng im nghe tôi kể về những bạn nhỏ thiếu thốn tình thương, phải bươn chải trong cuộc sống. Những câu chuyện ấy là những câu chuyện thật mà tôi không bao giờ quên suốt những năm tôi đi dạy mái ấm. Sau khi nhận thấy các em có phản ứng tích cực. tôi tiếp tục đề nghị các em hãy suy nghĩ “ Chúng ta có thể làm được gì để mọi người xung quanh chúng ta hạnh phúc”. Mỗi em được phát 1 tờ giấy nhỏ để viết ý kiến của riêng mình. Tôi nhận được rất nhiều ý hay từ các em.

Bên cạnh đó tôi đi tham khảo ý kiến từ đồng nghiệp, phụ huynh và bạn bè để hiện thực hóa những hoạt động ấp ủ từ lâu. Thật sự tôi rất may mắn, tôi nhận được sự giúp đỡ tận tình từ thầy cô Ban Giám hiệu, cô Khối trưởng, các thầy cô đồng nghiệp, bạn bè và phụ huynh. Mọi người hỗ trợ tôi rất nhiệt tình, cho tôi rất nhiều lời khuyên quý báu. Trong buổi họp phụ huynh, tôi cũng chia sẻ một cách chân thành mong muốn của mình. Tôi nhận được từ phụ huynh sự ủng hộ lớn lao về mặt tinh thần lẫn vật chất. Trước đó, tôi luôn mong sẽ tạo được sợi dây liên kết giữa Nhà trường và gia đình. Tôi đã thật sự làm được. Tôi có được phụ huynh là hậu phương vững chắc. Biết được trong lớp mình có một Giảng viên khoa Giáo dục Đặc biệt, tôi đã tìm đến sự giúp đỡ của cô. Điều vui nhất mà tôi thực hiện được đến bây giờ đó chính là tôi làm mọi việc đều xuất phát từ mong muốn của học sinh và tạo được mối dây liên kết bền chặt giữa Nhà trường, Gia đình và Học sinh.

XEM CHI TIẾT TẠI ĐÂY
các sản phẩm cùng loại
Bản quyền thuộc về Tri thức trẻ vì giáo dục.
Đang online: 57 - Tổng truy cập: 7.807.418